Bói Kiều. |
Một cuốn "Kiều" cũng sờn gáy
Khách được cầm cuốn "Kiều" lên đọc hai câu vừa chỉ và có thể đọc thêm nếu thích. Ông Tư từ tốn ăn xong mới ra ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Thầy đã cứu sống cháu một lần rồi. Ông Tư vẫn ngồi bất động. Giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Giọng đều đều:.
Khuôn mặt gầy gò sạm nắng của ông vẫn lành lạnh. Có phải chỗ đó sẽ quy hoạch làm đường? - Ông cán bộ tỉnh hỏi. Thống khổ lắng xuống. Gần tuần sau.
Nhưng chắc các bác đã biết quy hoạch rồi mới mua đất. Cháu thế nào cũng mở.
Thật đáng tin - Ông cán bộ tỉnh gật gù. - Một người bói Kiều chân chính - Vừa ngồi trên xe. Liền lau khô nước mắt. - Tôi không cứu được. Ông Tư vẫn ngồi im một chỗ. Ông kịp nhào xuống kéo con lên khi nó mới uống mấy ngụm nước. Ông cán bộ huyện dịch ra xa.
- Đâu phải ở. Mất đi niềm say mê hạnh phúc giữa thế cục cùng cực. Ông mất đi những giây phút tuyệt diệu. Hồi lâu. Đọc xuống hai câu tiếp theo:. Thưa thầy - Ông cán bộ huyện nhổm người lên - đứa con gái của tôi bỏ nhà đi đã hai ngày rồi. Chàng trai tham gia một băng ăn cướp. - Quy hoạch mở đường tôi vừa ưng chuẩn mà - Ông cán bộ tỉnh hơi nhăn mặt. Và ông đã phải cho vợ ngồi bàn riêng để thu tiền mới kịp.
- Tìm đâu cho thấy cố tri. Ông Năm nói: "Các bác làm thế này. Ông cán bộ huyện rối rít cảm ơn ông Năm rồi rời chỗ để người phía sau lên. Ông đưa hai tay bưng mặt khóc nức nở. Ông cán bộ huyện có dò la đặt tiền vào đâu? người thân ông Tư bảo nói chuyện tiền nong ông Tư sẽ không tiếp.
Nhờ thầy xem có được không?. Ông thuộc dạng thầy tướng cãi lại thân chủ. - Hai bác đến có việc gì ạ? - Giọng ông Năm êm ái và khác với ông Tư.
Ông cán bộ huyện: "Dạ. Ông Tư cắt ngang:. Lại đúng bữa cơm của ông Tư và mặc xe con đậu trước cửa với người rầm rĩ đi vào. Ông Tư lại cắt ngang:. Chàng như con bướm lượn vành mà chơi. - Dạ. Con ong đã tỏ đường đi lối về. Sau đó. Lần này tôi bói từ thiện cho anh. Khuôn mặt gầy khắc khổ của ông chợt rung lên. Lụt lội thế này. - Mở đường lớn đấy ạ - Ông cán bộ huyện xen vô.
Đến hiện thực xung quanh. - Làm đường à? dường như có làm đường. Ông như người lên đồng. Ông Tư khẽ liếc qua rồi gập ngay lại. Anh về đi. Ông cán bộ tỉnh nhíu mày. Đúng bốn ngày sau. Cháu trở về an toàn ạ?. Mua tính để ở … - Ông cán bộ huyện nhanh nhảu. Ông Tư vẫn nhắm mắt. Kể lại lần đến bói Kiều chục năm trước giữa mùa lụt lớn và nhờ ông Tư mà cứu được con trai. - Bói Kiều thế mới là bói Kiều chớ.
Ông cán bộ huyện hơi lo lắng với câu "Thiếp như hoa đã lìa cành" nên hỏi:. Đứa con trai của ông cán bộ huyện năm nào suýt chết đuối nay đã lớn và bỏ nhà đi biệt tăm.
Bói Kiều chỉ là niềm ham mê lúc rỗi rãi. Bên dưới để thiếu gì ảnh chủ nhà chụp với nhiều người.
Không gian trở lại lặng im. Còn tai hoa qua noi gian click here ở đây. Nhiều cán bộ khác cũng mua theo. - Nó sẽ về. - Chạnh niềm nhớ cảnh gia hương. Vì nhiều lý do mà lý do lớn nhất là không có tiền.
Những người mua đất chờ mãi chưa được đếm tiền lời mỏi tay. Phải chờ xem công an điều tra thế nào rồi mới tính tiếp được. Chớ không sửa lại được chuyện đã xảy ra. Ông Năm lúng túng hỏi ông cán bộ huyện:. Nhưng con đường mãi không mở được.
Ông cán bộ tỉnh gắt gỏng: "Không tin ông này được". - Thưa thầy. Hai ông cán bộ ra xe đi ngay. - Tôi đốt cuốn "Kiều" rồi. - Con gái của anh sẽ về. Nhà ông giàu lên nhanh chóng. Khỏi phải trả tiền nghe. Ông cán bộ huyện nghẹn ngào:. Ông cán bộ huyện nhấp nhổm không yên. - Dạ. Cuộc sống thì vẫn trôi đi thường ngày. Cũ kỹ như mặt bàn lẫn mặt ông Tư. - Thưa thầy. Minh họa: Lê Trí Dũng.
Ông khóc rống lên rất thảm thiết. Nó đang ở đâu ạ?. - À. - Dạ. Ông trở thành ít nói. - Tốt chớ - Ông Năm sốt sắng đáp - Có quy hoạch mở đường là tốt chớ. Cuốn "Kiều" sờn mép. Có gì hạnh phúc hơn? Nên những lúc ngồi vào chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Nhưng được giữ ngay ngắn như vẻ mặt ông Tư bấy giờ trang nghiêm. Ai cũng hiểu được.
Béo trắng. Đọc lên câu thơ:. Bàn tay ấn mạnh lên cuốn "Kiều" để làm mất dấu tích trang vừa giở. Phiêu diêu vào một thế giới khác. Vợ chồng tôi đang tính đến nhà người dì ở huyện bên để tìm cháu ạ - Ông cán bộ huyện mở to đôi mắt.
Nay con trai gặp họa lớn hơn nên lại đến nhờ ông Tư cứu. Bị dẫn về nhà để tìm tài sản ăn cướp cất giấu. - Thưa thầy. Cháu ngoan lắm ạ. Thẳng thừng cãi lại những lời ông thấy không đúng. Nhờ tìm cách cứu con khỏi vòng tù tội. Như mấy người mua đất khi mở đường đầu xã này.
Ông Tư vẫn không nói gì. Để ý đến đứa đang ở nhà. Con trai của ông trở về. Khuôn mặt gầy gò khắc khổ không biểu đạt cảm xúc. Chợt nhớ đến ông Tư ở xã rạng đông. Nó không đi đâu xa. - Mua rồi. - Vâng. Giá trị lớn lắm - Ông Tư nói trong lúc mắt nhắm.
Ông Năm chỉ dẫn ông cán bộ tỉnh giở ra. - An toàn à? Nào. Ông cán bộ huyện như người thất thần. Thoáng giật thột khi nghe tiếng chào. Ông cán bộ tỉnh làm theo. Anh đây ở trên tỉnh. Chìm đắm tâm khảm vào đó và như có người bắt ông nói.
Đến khi có đường sẽ một vốn mười lời. - Anh mua để kinh dinh kiếm lời nhưng kiếm lời ở chỗ đó hơi khó - Ông Tư vẫn nhắm mắt. - Vâng. Tìm mấy ngày không được. Một ông cán bộ tỉnh xuống nhờ ông cán bộ huyện tìm mua đất bên con đường ấy. Ông Năm cau mày. Hai ông mua thêm nhiều đất bên con đường quy hoạch. Còn ông Tư ngày càng ít khách. Thầy này biết trọng khách - Ông cán bộ huyện đáp lại. Ông cán bộ huyện cuống quýt ra về.
Ông cán bộ huyện vội chạy đến nhà ông Năm ở xã Hoàng Hôn. Chủ và khách ngồi quanh chiếc bàn có tấm kiếng. - Tay trái giở cuốn "Kiều" ba lần - Giọng ông Tư lành lạnh. Rằng nếu đời họ chưa mở đường thì đến đời con. - Mời anh ngồi - Ông Tư liếc nhìn khách. Sau ba lần. Ông Năm thấp đậm. Ông Năm đề nghị khách nói ra mục đích tìm đến. Rót nước mời ông cán bộ huyện. - Đừng mất công đi tìm.
Thưa thầy? - Ông cán bộ huyện nóng ruột. Giở cuốn Kiều được câu:. Nhiều việc liên quan của dân của nước đã thế rồi. Ông cán bộ huyện sốt sắng:. Sao lại khó kiếm lời. Liếc qua là biết và gập lại ngay. Tay trái giở cuốn "Kiều" ba lần. - Thôi. Mặt nứt nẻ. Ông Tư tỉnh ngộ. An toàn chứ. Nhưng nó cũng là game di dong một niềm vui của thế cuộc ông. Họ quyết định có bao giờ sai.
Còn ông Tư nhắm mắt xuôi tay. Con người ta có số cả. Nhưng trong vòng áp giải của Công an. Khỏi phải lo cho nó. Ông cán bộ huyện đưa tay trái giở một trang.
Anh đang tính mua gì đó. Nói:. Lời đồn thổi ông Năm giỏi bói Kiều lan rộng. Đứa con trai ở nhà đã tám tuổi.
- Mở đường à. Ông không còn chú ý đến người ngồi trước mặt. - Dạ… - Ông game hoa qua noi gian cán bộ huyện há hốc mồm. Ông cán bộ huyện nhón nhén ngồi xuống bên cạnh ông Tư. - Mở đường lớn thì còn gì tốt bằng - Ông Năm cười xởi lởi - Mua rồi bán là tiền lời đếm mỏi tay.
Thỏa nỗi đam mê còn giúp được người khác. Ông cán bộ tỉnh nói. Khi không còn người đến nhờ bói Kiều. Khác với ông Tư ở xã rạng đông. - Tiếc thay một đóa trà my. - Đừng nói gì. - Phải nhìn nó cho cẩn thận. Ông Tư tỉnh ngộ nhìn hai ông cán bộ. - Anh đây trên ở tỉnh về huyện muốn mua đám đất.
Đọc câu thơ chỉ được:. Thầy thấy thế nào ạ? - Ông cán bộ huyện vươn người lên sát bàn. - Khó mở đường lắm. Nhiều hương thơm. Nhưng không tắt hy vọng. Họ lăng xê rùm beng cho ông Năm. Xa dần rồi biến mất. Làm gì có mở đường - Ông Tư lại lắc đầu. Chạy ra niềm nở đón khách. Thành kính nhìn ông Tư.
- Anh muốn thế nào?. - Vậy nhờ thầy xem giúp cho là tai họa lần này có kéo dài không ạ?. - Thiếp như hoa đã lìa cành. Ông cán bộ huyện hơi rụt rè nhìn ông Tư. Trước đây. Nhưng không tốt lắm. Nhưng phải lo lấy người game java ở nhà. Giở cuốn "Kiều" thôi. Lại mua theo người thông qua quy hoạch. Vợ chồng ông mua trái cây đến tạ ơn ông Tư nhưng không gặp vì ông làm đồng ở xa.
"Kiều" đã cho đây này "Con ong đã tỏ đường đi lối về". Nhờ thầy ra tay cứu cháu lần nữa ạ. Xuống huyện định mua mấy mảnh đất. - Nhưng mua có tốt không? - Ông cán bộ tỉnh mủm mỉm cười hỏi. Ông cán bộ huyện ngồi một lúc nữa vẫn không thấy ông Tư ngoảnh lại. Rốt cuộc. Chiếc xe con chở hai ông đến nhà ông Năm ở xã Hoàng Hôn. Lặng đúng ra về.
Ông cán bộ huyện đến nhờ ông Năm ở xã Hoàng Hôn. game hoa qua noi gian mien phi - Dạ. Không mở được - Ông Tư cãi lại.
- Các bác muốn mua là mua được - Ông Năm nói. Con trai của ông ít lâu nữa sẽ về - Ông Năm cất giọng vui vẻ - Chàng như con bướm lượn vành mà chơi. Chỉ đại một câu thơ rồi đọc lên. - Thưa thầy. - Thôi. Buồn rầu. Giờ ai cũng giàu. Ngại quá" nhưng cũng nhanh nhẹn đỡ lấy bao thư đút túi áo. Bói Kiều tôi cũng chỉ nói việc sắp xảy ra để mà tránh hoặc chuẩn bị đón nhận khỏi bất ngờ.
Chậm nhất là bốn ngày nữa nó sẽ về. Khuôn mặt gầy khắc khổ của ông Tư vẫn bất động nhìn phía trước:. *. Bước đến bàn của vợ ông Năm gửi tiền. Vừa uống nước vừa lấy cuốn "Kiều" của cụ Nguyễn Du ra đặt trên bàn cho ông cán bộ dở.
Nói cứ trúng răm rắp - Ông cán bộ huyện đồng tình. Ông cán bộ huyện nại đủ cách. Giở ba lần nhưng khách không biết vào những đoạn nào. Ông cán bộ huyện nói ra mục đích cậy rồi đưa tay trái giở cuốn Kiều. - Dạ. Thậm chí trăm lời. Giọng vẫn lành lạnh:. Bởi những người mua đất không ngừng lăng xê cho tầm nhìn xa của họ.
Khoảng ba hay bốn ngày. - Dạ. Vì bướm còn lượn quanh co thì có nghĩa hoa vẫn tươi đẹp. Cơm tối xong. Anh ạ. Lấy câu vận mệnh khuây dần thương nhớ. Thì bật khóc nức nở. Tới nhà đúng lúc đứa con trai sẩy chân xuống con rạch rất sâu trước nhà. Ông ra ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Đến lúc hầu như thường có khách nữa. Bảo ông cán bộ huyện giở tiếp.
Vẫn như nhiều năm trước. - Vậy không tốt thế nào ạ? - Ông cán bộ tỉnh bấy giờ lên tiếng. Tỉnh có quy hoạch mở con đường lớn đi qua huyện. Anh có nhà cửa nơi khác rồi - Ông Tư lắc đầu. Một sự im lặng tận cùng. Tôi muốn nhờ thầy….
Niềm hy vọng có lùi xa nhưng như thế lại thêm sáng chói. Ông vẫn sống với nghề nông. Ông cán bộ huyện lấy ra bao thư đựng tiền "kính thầy". Quy hoạch chưa game di dong online thành hiện thực. Lúc ông Tư đang ăn cơm. - Thưa thầy. Đặt cuốn "Kiều" lên và khách hàng chạm tay vào. Ông cán bộ huyện sốt sắng:. Tôi mới nghe ở xã Hoàng Hôn có ông Năm bói Kiều giỏi hơn".
- Quốc gia sẽ mở một con đường qua khu đất đó. Khiến người ta nể phục nhưng cũng dễ phật lòng. - Tôi nghỉ bói Kiều lâu rồi. Đứa con gái trở về. Đọc rõ câu Kiều rồi luận. Mặt bàn nứt nẻ. Mua khi mới quy hoạch như vậy. Thầy bảo sao ạ?. Trước nay. Vì ông Tư đã thuộc cuốn sách. Anh đây ở trên tỉnh…. Ông cán bộ huyện giật thột:. Nhớ quê chàng lại tìm đường thăm quê. Cái thế giới ông cũng không hiểu mà chỉ linh cảm.
Ông cán bộ tỉnh đưa mắt cho ông cán bộ huyện. - À. Không phải đi tìm đâu.
Tuy nhiên vẫn áy náy nên ông cán bộ huyện đưa ông cán bộ tỉnh đến nhà ông Tư. Nhất là khi mưa to. Mà đuổi ra khỏi nhà. Quanh rồi trở về đấy. Ông cán bộ tỉnh cũng bắt đầu xê dịch người trên ghế khiến chiếc ghế kêu cọt kẹt.
Khiến người đến nhà ông Năm ngày một đông. Thấy xe con dừng trước cửa thì bỏ dở bữa cơm đang ăn. Ông Tư đang ngồi trước hàng hiên. Đã mua rồi và đang muốn mua thêm. Tiếng máy xe nổ giòn. - Anh uống nước rồi về ngay đi để lo cho đứa ở nhà.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét