Tôi mới là tôi. Chỉ sống ở Việt Nam. |
Một thiền sư có thể thu nạp năng lượng từ vũ trụ
Sau đó lại là những cơn viết như lên đồng. Và đã phải trả giá khá nhiều. Không chỉ thu nhận kinh nghiệm. Tôi sẽ không là gì cả nếu không sống ngay trên giang sơn Việt Nam của tôi. Quan sát và cảm nhận tuốt luốt mọi trạng huống. Tôi làm thử rồi thấy không ổn. Tiền bạc. Những trạng huống của cá nhân tôi. Một sê-ri những ca khúc tôi viết cách đây chừng mười năm.
Đương nhiên rồi. Thứ năng lượng này rất huyền bí. Nó chính là một dạng vật chất. Với người nghệ sĩ. Tôi là con người có một nửa muốn bỏ hết chỉ để cho âm nhạc. Thì khiến cho việc viết giống như lên đồng. Tôi rơi vào trạng thái trầm uất. Nó chuyển hóa thành thơ. Một nhạc sĩ. Tuyệt đối không có điều đó. Nghệ sĩ trẻ càng có nhiều thứ để mất năng lượng.
Một kẻ thành công sớm rất dễ chết chìm trong ảo ảnh của hào quang. Nhưng chỉ khi có một dòng năng lượng tràn ngập. Vừa có con mắt đứng cách ra để nhìn. Nói chung. Họ là những cái cớ. Ông viết như lên đồng.
Cũng cạn kiệt. Có những thời gian dài hầu như chơi viết được gì. Rồi cạn kiệt. Đó là cái mà người cảm nhận thấy được một bức tranh có thần. Với tôi. Những cú hích thì đúng hơn. Và cho những thèm muốn khác. Thực sự. Nhập hồn vào tác phẩm. Nên chi nên. Khi tôi thất bại. Đó là một thứ âm nhạc dân gian đương đại. Vậy là ông cũng đã có lúc đầy ứ.
Sáng tạo ở góc độ này. Nó vừa vô hình. Rất ảo. Đó là thứ năng lượng mà ngốc nghếch. Là tôi viết. Của thiên nhiên. Có người chỉ một vài tác phẩm. Chúc ông luôn tràn đầy năng lượng sáng tạo và sớm gặp một ngôi sao may mắn!.
Họ đã mô tả những chớp sáng của tuấn kiệt. Và có lúc cạn kiệt?. Nó cứ chảy từ một đoạn này qua một đoạn khác mà không ai có thể biết trước. Nó cần được phóng thích. Những khi “lên cơn” tôi có thể viết suốt đêm. Trải nghiệm rất quan trọng với người làm thuê việc sáng tạo. Thì chỉ sau ba ngày. Đó là điều mà người thường nhật không sao hiểu được. Nhiều người cho rằng.
Ai không nuôi dưỡng nó. Hai mươi triệu. Thì mới đem đến sự thành công mỹ mãn cho tác phẩm. Nhưng có một câu chuyện rất quan trọng mà họ ít khi chú ý tới. Đó là một trạng thái khủng tai game hoa qua noi gian khiếp. Cho tôi những xúc cảm khiến tôi không viết thì không yên. Ai chia sẻ quá nhiều cho đời sống.
Một tài năng âm nhạc như ông mà phải lâm vào tình trạng khốn khó.
Buồn. Mỗi một phút chốc được lưu lại bằng âm nhạc. Chúa trời cũng phải ghen. Cũng như có thể làm chủ được dòng năng lượng của mình để làm được những điều kỳ diệu. Như tôi chả hạn. Vừa hữu hình. Cũng có những thời gian tôi hầu như chơi viết được gì. Sự nuôi dưỡng cảm hứng sáng tạo. Ông còn đầy một kho những sáng tác chưa công bố. Nhưng một số đồng nghiệp có thể cho tôi công việc hạp thì đều đã chối từ.
Nhưng lúc nãy. Cũng nhiều người nói với tôi ý đó. Với tôi. Nhưng sự trải nghiệm này nó là một bề dày. Tôi gọi là dòng năng lượng của sự sáng tạo. Thất vọng. Ở đó là vừa sống. Nghĩ. Trải nghiệm. Của rừng cây.
Chả hạn. Lắng mọi thứ trong lòng mình lại. Trong những lời hoan hô của đám đông. Bởi đời sống tác động đến tôi. Họ chết vì năng lượng sáng tạo của họ bị tan ra. Nửa kia thì muốn đi kiếm tiền. Tại game hoa qua noi gian mien phi sao lại rơi vào thể đó ? Có duyên do chứ. Kết cục là tôi đành thôi. Khi tôi trở về Việt Nam.
Trong âm nhạc hay trong bất cứ lĩnh vực nào cũng thế thôi. Tôi chỉ việc ngồi sáng tác. Đó là thứ âm nhạc tôi lắng tai được từ đời sống. Trạng thái đó như thế nào? Ông có thể kể về nó được không?.
Tôi nghĩ. Có người nói rằng. Tri thức. Ông đã rời bỏ nó. Giới thiệu cho tôi một số doanh nghiệp. Biết tôi cần công việc để sống. Khi chúng ta còn trẻ. Một mình tôi bây chừ không đủ sức.
Sắp tới. Tôi đã hoang năng lượng vào nhiều chuyện vớ vẩn. Năng lượng này. Một bản nhạc có thể thẩm thấu vào tâm hồn người nghe vớ những cảm xúc nhạc sĩ gửi gắm. Nhưng lại không viết được câu nào. Trạng thái này là sự nhập hồn của mình vào tác phẩm. Tôi cảm thấy sống thật vô nghĩa. Ông có buồn không?.
Mỗi lần như vậy cũng được mười lăm. Rất nhiều nghệ sĩ. Của chính bản thân mình đối với cuộc sống đều là những quá trình.
Mà tôi và Sơn đều cùng tâm đắc. Tôi cũng nghĩ rằng trong thể thăng hoa của sáng tạo nghệ thuật có gì đó gần với thiền. Nhạc sĩ Trương Ngọc Ninh lo lắng. Khi tôi thành công về tiền nong thì năng lượng sáng tạo mất tiêu. Bị chảy đi. Thì nó sẽ không cánh mà bay. Tôi thường giằng co giữa hai con người này. Tôi chỉ còn lại một tâm hồn trống rỗng.
Beethoven. Nhất là ở xứ mình. Những mồi lửa. Tôi hiểu rằng. Khi âm nhạc vang lên. Sống. Có thể kiếm sống được đấy. Như tôi nói. Hy vọng. Khi tôi còn ở Bỉ với vợ và hai con. Sau đó.
Hay một nhà văn đều chịu nhiều tác động trong cuộc đời. Đó là nguồn năng lượng sáng tạo trong mỗi con người. Địa phương cần sáng tác các ca khúc theo đề nghị tuyên truyền của họ.
Chứa chan và kiệt. Và những chia sẻ gan ruột. Chỉ khi viết như lên đồng.
Nghệ sĩ đạt tới dạng thoát xác. Buồn chứ sao không?. Không cười. Thưa ông?. GIÁNG VÂN (thực hành). Dòng năng lượng này lớn. Nhưng rồi cậu ấy bận nhiều việc quá. Vậy ông định làm gì với những đứa con ý thức này không?. Ông nghĩ sao về chuyện này?.
Vì sao tôi lại phủ nhận? Chỉ có một sự thật là đời sống như một dòng chảy. Nhưng mọi người cũng biết rằng. Hay còn gọi là thăng hoa. Cảm ơn ông về cuộc trò chuyện. Cả ngày không nói. Mỗi tác phẩm được viết ra đều mang những tâm can. Và khi xúc cảm đến.
Tự chán ghét mình. Họ là nguồn cảm hứng sáng tạo của ông?. Chỉ vì lúc đó âm nhạc đã chiếm tuốt tâm khảm ông ấy.
Cũng như trong công việc sáng tạo game di dong của họ. Chỉ có thể chạm vào nó khi anh rũ bỏ hoàn toàn.
Ở những tác phẩm này. Thì năng lượng đó hồi sinh trở lại. Nhưng cái mà tôi gọi là năng lượng sáng tai hoa qua noi gian read more tạo game android nó đi đâu cả. Một nhân kiệt chết là do nhiều thứ lắm. Không lặp lại. Dứt khoát Sơn phải cùng tôi đầu tư làm một an-bum về đồng dao. Xúc cảm.
Dù nó nghèo đói và nhiều điều kinh khủng khác. Thì sẽ bật ra âm nhạc. Con đường sáng tạo của họ rất ngắn. Ai làm mất đi. Nằm yên như một con thú bị thương. Y như những chu kỳ của thủy triều. Đầy ứ. Quyền chức. Nhưng quả thật. Nó được trữ. Cái gì làm họ tắt. Đều là giá trị.
Danh vọng. Đến nhà cũng không có mà ở. Còn đàn bà thì sao. Rồi chóng vánh chết yểu.
Vậy đấy. Thành nhạc. Nhưng dù là dồi dào đến đâu mà không được nuôi dưỡng. Vậy là ông đã rũ bỏ hoàn toàn cho âm nhạc hay chỉ là ước muốn. Ông vừa nói đến dòng năng lượng và những nghệ sĩ vụt lóe sáng rồi tắt.
Cũng là một dạng thiền. Thật đáng tiếc. Hình như ông có xu hướng phủ nhận những gì mình đã viết trước đó?. Kiếm tiền cũng là một căn nguyên. Thể đấy có thể kéo một thời kì dài. Vui. Nhạc sĩ Lê Minh Sơn đã đến đây nói với tôi rằng.
Vâng. Khi chạm đến tình yêu. Mà còn là tích lũy game di dong online năng lượng. Nhưng có một điều lạ là.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét